Câu thơ chuyển mùa
Phố khẽ chuyển mùa qua cửa nhỏ
Hà Nội lây rây lột xác non tơ
run rẩy hơi ấm câu thơ thì thầm mình ta hiểu
câu thơ đọc bằng ngôn ngữ cơ thể
giữ trọn hương tóc mặc vất vả cuốn đi.
Nỗi nhớ lang thang hóa sầu nhân thế
bay qua khe gió xanh thoảng nghe em ngầm nguyện
nắng xuân lòe nhòe in ngày đuôi mắt
hoa ưu đàm hiện hình mi ướt
ngực ngân nga chuông nhỏ chùa hoang.
Nụ hôn thắp sáng linh hồn và thân thể
một hồi âm
một hồi sinh
một phần người sót qua tháng năm
mùa chuyển nhẹ mái phố
trong nhịp mạch
trong tiếc nuối vẻ đẹp dở dang
mùa viết thơ lên da thịt
ta vẽ em bằng ngón tay trên làn mưa bụi
mùa riêng mình em lộc biếc.
Không có gì ký sinh bám víu
tin yêu một câu thơ bản sao linh hồn
mùi nhớ cứu rỗi ta khỏi lạc lõng
chỉ chạm lướt đã run lên câu thơ trọn vẹn
câu thơ viết qua cơ thể nhau.