Chọn chuyên mục

Thúc đẩy bình đẳng và hòa nhập xã hội ở Hà Nội: Bảo đảm không ai bị bỏ lại phía sau trong đô thị hiện đại

Cù Thị Thuý Lan 28/12/2025 14:15

hoi-thao.jpg

Bối cảnh và tầm quan trọng của hòa nhập xã hội

Sự phát triển đô thị thường đi kèm với nguy cơ gia tăng bất bình đẳng xã hội nếu không có các chính sách điều tiết phù hợp. Hà Nội, với vai trò là đô thị lớn và phát triển nhanh nhất nhì cả nước, không nằm ngoài quy luật đó.

Trong quá trình hiện đại hóa và hội nhập quốc tế, khoảng cách giàu - nghèo, chênh lệch về cơ hội giữa các nhóm dân cư có thể nới rộng nếu thiếu các biện pháp hỗ trợ. Một đô thị hiện đại không chỉ đo bằng tòa nhà chọc trời hay đường sá rộng mở, mà còn phải là nơi mọi người dân, bất kể xuất thân hay hoàn cảnh, đều có cơ hội phát triển và hưởng thụ thành quả chung.

“Không ai bị bỏ lại phía sau” đã trở thành phương châm toàn cầu (trong chương trình nghị sự về Phát triển bền vững của Liên Hợp Quốc) và cũng là nguyên tắc chỉ đạo trong các chính sách an sinh xã hội của Việt Nam.

Đối với Hà Nội, thúc đẩy bình đẳng và hòa nhập xã hội có ý nghĩa đặc biệt: nó đảm bảo sự phát triển hài hòa, tạo nền tảng ổn định xã hội vững chắc, và thể hiện bản sắc nhân văn của Thủ đô, thành phố “Vì hòa bình”.

Những thách thức về bất bình đẳng trong đô thị hóa

Quá trình đô thị hóa, công nghiệp hóa mang lại nhiều cơ hội việc làm, thu nhập cao ở Hà Nội, nhưng đồng thời cũng tạo ra áp lực lớn về hạ tầng xã hội và nguy cơ phân hóa. Dòng người di cư từ các tỉnh về tìm cơ hội mưu sinh khiến dân số Hà Nội tăng nhanh, đặt gánh nặng lên hệ thống giáo dục, y tế, nhà ở. Người nhập cư thu nhập thấp có thể rơi vào cảnh ở trọ chật chội, công việc bấp bênh, con cái khó tiếp cận dịch vụ công như hộ khẩu thường trú.

Bên cạnh đó, chênh lệch mức sống giữa khu vực nội thành phát triển và vùng ngoại thành nông thôn mới sáp nhập cũng là vấn đề: trong khi trung tâm Hà Nội giàu có, hiện đại, nhiều vùng ngoại vi vẫn có thu nhập bình quân thấp hơn, điều kiện trường học, trạm xá hạn chế hơn. Nếu không quan tâm đầu tư đồng đều, nguy cơ tồn tại những “túi nghèo” hay khu vực bị bỏ quên trong lòng đô thị là có thật.

Ngoài ra, bất bình đẳng về cơ hội còn thể hiện ở các nhóm yếu thế trong xã hội. Người khuyết tật, người cao tuổi, phụ nữ và trẻ em có hoàn cảnh khó khăn thường phải đối mặt với rào cản trong tiếp cận giáo dục, việc làm, hay không gian công cộng.

Ví dụ, người khuyết tật có thể gặp khó khi di chuyển ở một thành phố nhiều nhà cao tầng, giao thông phức tạp nếu hạ tầng không thân thiện; phụ nữ có thể chịu thiệt thòi về thu nhập hoặc vị trí lãnh đạo do định kiến giới; lao động lớn tuổi có nguy cơ bị đào thải trong bối cảnh công nghệ thay đổi nhanh. Nếu thành phố không kịp thời hỗ trợ, những nhóm này dễ bị gạt ra bên lề sự phát triển.

Chênh lệch số hóa cũng nổi lên như một dạng bất bình đẳng mới trong thời đại số. Những người thành thạo công nghệ, có điều kiện tiếp cận internet sẽ hưởng nhiều lợi ích (tiếp cận thông tin, dịch vụ trực tuyến, công việc thu nhập cao), còn người không rành hoặc không có điều kiện dùng công nghệ sẽ bị tụt lại.

Trong một đô thị đang chuyển đổi số mạnh mẽ như Hà Nội, việc đảm bảo mọi người dân đều được trang bị kỹ năng số và tiếp cận hạ tầng số là thách thức cần giải quyết để tránh tạo “hố ngăn cách” mới trong xã hội.

Nhìn chung, các thách thức trên đòi hỏi Hà Nội phải có chiến lược toàn diện về hòa nhập xã hội, sao cho quá trình phát triển đô thị đem lại lợi ích cho tất cả, và những người dễ bị tổn thương nhất cũng nhận được sự quan tâm đầy đủ.

Thành tựu của Hà Nội trong giảm nghèo và an sinh xã hội

Trong những năm qua, Hà Nội đã đạt được những kết quả ấn tượng về công tác giảm nghèo và mở rộng diện bao phủ an sinh xã hội, tạo tiền đề vững chắc cho mục tiêu “không ai bị bỏ lại phía sau”. Nhờ sự vào cuộc quyết liệt của chính quyền các cấp với những cơ chế đặc thù, Hà Nội đã hoàn thành mục tiêu không còn hộ nghèo theo chuẩn mới sớm hơn một năm so với kế hoạch đề ra.

Điều này có nghĩa là, trên địa bàn thành phố hiện nay, tỷ lệ hộ nghèo chính thức bằng 0% (theo chuẩn nghèo riêng của Hà Nội, vốn cao hơn khoảng 30% so với chuẩn quốc gia). Đây là một thành tựu nổi bật, khẳng định vị thế của Thủ đô trong công tác giảm nghèo bền vững ngay cả khi đối mặt với thách thức đô thị hóa và áp lực dân số.

Để đạt được kết quả đó, Hà Nội đã áp dụng cách tiếp cận giảm nghèo đa chiều và nhân văn. Hội đồng nhân dân thành phố ban hành nghị quyết riêng về chính sách giảm nghèo bền vững giai đoạn 2022 - 2025, quy định mức hỗ trợ cao hơn mặt bằng chung. Cụ thể, những hộ nghèo đủ điều kiện được trợ cấp tiền mặt hàng tháng bằng mức chuẩn nghèo thành phố, đảm bảo không ai thiếu thốn dưới mức tối thiểu.

Thành phố còn miễn giảm học phí, hỗ trợ mua bảo hiểm y tế cho học sinh và người lớn thuộc hộ nghèo, cận nghèo, nhờ đó con em các gia đình khó khăn vẫn được học hành đầy đủ và chăm sóc sức khỏe. Hà Nội khuyến khích tinh thần vươn lên thông qua việc vận động các hộ khá hơn tự nguyện viết đơn xin ra khỏi diện nghèo khi đã ổn định cuộc sống, nhằm tập trung nguồn lực cho những người thực sự cần.

Cùng với hỗ trợ trực tiếp, thành phố triển khai nhiều dự án phát triển sinh kế, đào tạo nghề, tạo việc làm cho người thu nhập thấp. Các mô hình giảm nghèo như trồng cây đặc sản ở ngoại thành, đào tạo nghề thủ công truyền thống, hỗ trợ vốn vay ưu đãi cho hộ kinh doanh nhỏ… được nhân rộng, giúp hàng ngàn hộ thoát nghèo một cách bền vững.

Hệ thống bảo trợ xã hội của Hà Nội cũng được củng cố: thành phố nâng mức chuẩn trợ cấp xã hội và mở rộng diện đối tượng bảo trợ (theo nghị quyết HĐND số 09/2021). Nhờ đó, người cao tuổi neo đơn, người khuyết tật nặng, trẻ em mồ côi… đều nhận được trợ cấp hàng tháng đủ lớn để trang trải phần nào cuộc sống.

Quỹ “Đền ơn đáp nghĩa” và “Bảo trợ trẻ em” được vận động thường xuyên, huy động nguồn lực xã hội chăm lo cho gia đình thương binh liệt sĩ, trẻ em nghèo hiếu học, đảm bảo an sinh xã hội toàn diện.

Có thể nói, bằng những nỗ lực trên, Hà Nội đã cơ bản giải quyết được vấn đề nghèo cùng cực, không để ai thiếu ăn thiếu mặc. Đó là bước quan trọng đầu tiên hướng tới bình đẳng xã hội. Nhưng hòa nhập xã hội không chỉ dừng ở việc xóa nghèo, mà còn phải tạo điều kiện cho mọi người tiến lên và tham gia đầy đủ vào đời sống kinh tế - văn hóa - chính trị của thành phố.

Chính vì vậy, Hà Nội đang chuyển trọng tâm từ giảm nghèo sang thu hẹp khoảng cách thu nhập và nâng cao chất lượng cuộc sống đồng đều hơn giữa các nhóm dân cư.

Tiếp cận bình đẳng trong giáo dục và y tế

Một xã hội muốn bình đẳng phải bắt đầu từ bình đẳng cơ hội, mà cốt lõi là cơ hội tiếp cận giáo dục và chăm sóc sức khỏe. Nhận thức rõ điều này, Hà Nội luôn dành ưu tiên cao cho việc đảm bảo mọi người dân đều được học hành và được chăm sóc y tế không phân biệt giàu nghèo.

Về giáo dục, Hà Nội tự hào là địa phương dẫn đầu cả nước về phổ cập giáo dục. Thành phố đã đạt chuẩn phổ cập mầm non cho trẻ 5 tuổi, phổ cập giáo dục tiểu học và trung học cơ sở với tỷ lệ rất cao. Điều đó đồng nghĩa hầu như mọi trẻ em trong độ tuổi đều được đến trường. Đối với trẻ em ở những gia đình nhập cư không có hộ khẩu, chính quyền cũng tạo điều kiện linh hoạt để các em được học trường công lập như trẻ em sở tại, tránh tình trạng trẻ bị bỏ học vì thủ tục hành chính.

Ngoài ra, hệ thống trường liên cấp và trường dạy trẻ khuyết tật được mở rộng, giúp trẻ khuyết tật, trẻ tự kỷ có môi trường học tập hòa nhập. Các trung tâm học tập cộng đồng tại phường/xã hỗ trợ người lớn xoá mù chữ, hoặc học bổ túc văn hóa, đảm bảo ngay cả người lớn tuổi chưa biết chữ cũng không bị bỏ lại.

Về chất lượng giáo dục, thành phố có chính sách ưu tiên vùng khó khăn: gửi giáo viên giỏi về hỗ trợ các trường ngoại thành; đầu tư xây dựng trường chuẩn quốc gia ở huyện xa; cấp học bổng, miễn giảm học phí cho học sinh nghèo hiếu học. Với phương châm “giáo dục không bỏ rơi ai”, Hà Nội phấn đấu thu hẹp khoảng cách thành tích học tập giữa học sinh nội thành và ngoại thành.

Những năm gần đây, tỷ lệ học sinh tốt nghiệp THPT và đỗ đại học ở các huyện ngoại thành đã tăng rõ rệt, tiệm cận với khu vực trung tâm. Đây là tín hiệu tích cực cho thấy nỗ lực mang tri thức đến mọi miền trong đô thị đã có kết quả.

Trong lĩnh vực y tế, bao phủ chăm sóc sức khỏe toàn dân là mục tiêu Hà Nội cơ bản đạt được. Hơn 90% dân số Hà Nội có bảo hiểm y tế, nghĩa là hầu hết người dân, kể cả lao động tự do, cận nghèo, đều được quỹ bảo hiểm hỗ trợ chi phí khám chữa bệnh. Thành phố đảm bảo mỗi phường xã đều có bệnh viện hoặc trung tâm y tế quy mô phù hợp, và mỗi xã/phường có trạm y tế cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe ban đầu.

Các chương trình y tế cộng đồng như tiêm chủng mở rộng, khám sàng lọc bệnh mạn tính, khám sức khỏe học đường… được triển khai đồng bộ, hầu như không phân biệt vùng miền. Người dân ở ngoại thành được khám chữa bệnh định kỳ nhờ các đội y bác sĩ tuyến trên luân phiên về hỗ trợ cơ sở.

Đặc biệt, Hà Nội có chính sách trợ giúp y tế cho người yếu thế: 100% người nghèo, cận nghèo, người thuộc diện bảo trợ xã hội được cấp thẻ bảo hiểm y tế miễn phí. Các bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo thuộc diện khó khăn có Quỹ hỗ trợ chi phí điều trị từ nguồn xã hội hóa. Ngay trong đại dịch COVID-19 vừa qua, thành phố đã chăm lo chu đáo việc tiêm vaccine miễn phí cho toàn bộ cư dân, cả người tạm trú, không để ai chịu thiệt thòi.

Cơ sở vật chất y tế liên tục được cải thiện, nhiều bệnh viện tuyến huyện được nâng cấp thành bệnh viện đa khoa chất lượng cao, giảm khoảng cách với tuyến thành phố. Nhờ đó, người dân vùng xa cũng dần tiếp cận dịch vụ y tế kỹ thuật cao mà không phải lên tận trung tâm.

Có thể thấy, bằng các chính sách đúng đắn, Hà Nội từng bước đảm bảo quyền học tập và chăm sóc sức khỏe cho mọi người, những quyền cơ bản để mỗi cá nhân phát triển và hòa nhập với cộng đồng. Đây là nền tảng quan trọng của bình đẳng xã hội.

Tăng cường tiếp cận nhà ở và dịch vụ đô thị cho mọi người

Nhà ở và các dịch vụ đô thị thiết yếu (nước sạch, điện, giao thông, thông tin…) cũng là lĩnh vực then chốt cần bình đẳng hóa. Hà Nội những năm qua đã chú trọng chương trình nhà ở xã hội nhằm giúp người thu nhập thấp và công nhân tiếp cận chỗ ở ổn định. Hàng loạt dự án nhà ở xã hội, nhà ở cho công nhân khu công nghiệp được xây dựng ở các phường xã: khu nhà ở xã hội tại Đông Anh, Thanh Trì, nhà ở công nhân tại Bắc Thăng Long, Quang Minh…

Tính chung giai đoạn 2016 - 2025, Hà Nội đã hoàn thành hàng chục nghìn căn hộ nhà ở giá rẻ. Kế hoạch đến năm 2030, thành phố đặt mục tiêu có thêm khoảng 200.000 căn nhà ở xã hội. Người dân thu nhập thấp được mua hoặc thuê mua các căn hộ này với giá ưu đãi, trả góp dài hạn. Nhiều gia đình trẻ, công nhân, viên chức mới vào nghề đã có cơ hội sở hữu căn hộ khang trang, chấm dứt cảnh ở trọ tạm bợ. Đảm bảo chỗ ở ổn định là bước quan trọng để họ an cư lạc nghiệp, hòa nhập tốt hơn vào đời sống đô thị.

Cùng với nhà ở mới, Hà Nội cũng quan tâm cải thiện điều kiện sống ở các khu dân cư hiện hữu, nhất là khu lao động nghèo. Các chương trình cải tạo nhà chung cư cũ, nâng cấp khu tập thể xuống cấp được triển khai để người dân thu nhập thấp cũng được ở trong môi trường an toàn.

Ở các làng xóm ngoại thành sáp nhập, thành phố đầu tư kéo điện lưới, nước sạch về tận nơi, xây dựng đường giao thông nông thôn, nhà văn hóa, đảm bảo người dân nông thôn mới lên thành phố không thua kém tiện ích so với nội đô.

Đến nay, hầu hết hộ dân Hà Nội đã được dùng nước máy sạch; tỷ lệ cứng hóa đường giao thông nông thôn đạt gần 100%. Về thông tin, mạng internet cáp quang phủ sóng đến tận xã, tạo điều kiện cho người dân ngoại thành kết nối số và hưởng các dịch vụ trực tuyến như người nội thành.

Trong giao thông đô thị, thành phố cũng có chính sách hỗ trợ nhóm yếu thế: người cao tuổi, người khuyết tật, học sinh sinh viên được giảm giá vé khi đi xe buýt; một số tuyến buýt bố trí xe buýt sàn thấp có chỗ dành riêng cho xe lăn và tay vịn cho người già.

Khi mở tuyến giao thông mới (như đường sắt đô thị), Hà Nội đều chú trọng yếu tố tiếp cận: các nhà ga metro được lắp thang máy, thang cuốn, có biển báo chữ nổi Braille để người khiếm thị, người đi xe lăn sử dụng thuận tiện. Đây là những chi tiết thể hiện sự quan tâm đến giao thông tiếp cận không rào cản, giúp người khuyết tật hòa nhập vào dòng chảy đô thị.

Với dịch vụ văn hóa, thể thao, Hà Nội tích cực xây dựng thiết chế văn hóa cơ sở ở khắp nơi: công viên, sân chơi, nhà sinh hoạt cộng đồng, thư viện… Trong các quy hoạch khu đô thị mới đều dành đất cho không gian công cộng để mọi tầng lớp dân cư có thể hưởng thụ văn hóa, giải trí bình đẳng.

Gần đây, thành phố còn triển khai dự án xây dựng không gian công cộng thân thiện cho người khuyết tật, ví dụ bố trí lối đi riêng, biển chỉ dẫn tại các điểm du lịch, bảo tàng để người khuyết tật có thể tham quan thuận lợi. Tất cả những nỗ lực này nhằm đảm bảo rằng dù là người nghèo, người ở ngoại vi hay người khuyết tật, lớn tuổi… đều tiếp cận đầy đủ các tiện ích đô thị, không bị đứng ngoài lề sự phát triển.

Trao quyền và tạo cơ hội cho các nhóm yếu thế

Bên cạnh việc thụ hưởng dịch vụ, một xã hội hòa nhập đòi hỏi các nhóm yếu thế được trao quyền và tạo cơ hội đóng góp, cất lên tiếng nói. Hà Nội rất chú trọng vận động sự tham gia của phụ nữ, thanh niên, người khuyết tật vào các lĩnh vực kinh tế - xã hội.

Về bình đẳng giới, thành phố đã đạt nhiều tiến bộ. Tỷ lệ lao động nữ có việc làm duy trì trên 50% tổng số việc làm mới hằng năm, tức phụ nữ đóng góp ngang ngửa nam giới trong lực lượng lao động. Không ít nữ doanh nhân, nữ trí thức ở Hà Nội đã khẳng định vai trò dẫn dắt trong kinh doanh, khoa học. Thành phố cũng tích cực thực hiện Tháng hành động vì bình đẳng giới, chống bạo lực giới mỗi năm, lan tỏa thông điệp về chia sẻ vai trò trong gia đình, tôn trọng và bảo vệ phụ nữ, trẻ em.

Nhờ đó, nhận thức xã hội về bình đẳng giới cải thiện rõ rệt; nhiều mô hình hay như “Ngôi nhà Ánh Dương” hỗ trợ nạn nhân bạo lực, câu lạc bộ “Nam giới tiên phong” chống bất bình đẳng… được triển khai.

Tại các cơ quan công quyền Hà Nội, ngày càng có nhiều nữ lãnh đạo cấp phòng, cấp sở. Sự tham gia của phụ nữ trong đời sống chính trị cũng tăng (tỷ lệ nữ đại biểu HĐND thành phố nhiệm kỳ mới khá cao). Đây là dấu hiệu tích cực cho thấy Hà Nội đang phát huy tốt tiềm năng của phụ nữ, một nửa dân số trong công cuộc phát triển.

Với người khuyết tật, Hà Nội không chỉ hỗ trợ trợ cấp mà còn khuyến khích tự lực vươn lên. Thành phố phối hợp với các hội đoàn thể tổ chức dạy nghề phù hợp (như nghề thủ công, công nghệ thông tin, sửa chữa điện tử) cho thanh niên khuyết tật, giúp họ có kỹ năng để tìm việc.

Các ngày hội việc làm cho người khuyết tật được tổ chức thường niên, thu hút hàng trăm doanh nghiệp tham gia tuyển dụng ngay tại chỗ nhiều lao động khuyết tật vào làm việc. Nhờ vậy, tỷ lệ người khuyết tật có việc làm đang tăng, giảm bớt sự phụ thuộc vào trợ cấp.

Mặt khác, tiếng nói của cộng đồng người khuyết tật ngày càng được lắng nghe trong hoạch định chính sách: các đại diện Hội Người khuyết tật Hà Nội thường được mời góp ý khi thành phố xây dựng công trình công cộng, dịch vụ mới để đảm bảo tính tiếp cận. Điều này giúp người khuyết tật từ chỗ chỉ là đối tượng thụ hưởng đã trở thành chủ thể tham gia vào quá trình xây dựng Thủ đô.

Đối với thanh niên, là lực lượng dễ bị ảnh hưởng bởi biến động kinh tế (như thất nghiệp) nhưng cũng là nguồn lực quý cho tương lai, Hà Nội tập trung hỗ trợ khởi nghiệp, nâng cao trình độ. Các vườn ươm khởi nghiệp, cuộc thi sáng tạo khởi nghiệp được tổ chức để tạo sân chơi và cấp vốn cho các ý tưởng của bạn trẻ.

Thành phố cũng phối hợp doanh nghiệp mở nhiều khóa đào tạo kỹ năng mềm, ngoại ngữ, tin học miễn phí cho thanh niên từ nông thôn ra, sinh viên mới tốt nghiệp để họ hòa nhập vào thị trường lao động hiện đại. Nhờ môi trường cởi mở, hàng loạt startup công nghệ, dịch vụ do người trẻ Hà Nội sáng lập đã ra đời, đóng góp năng động vào kinh tế đô thị.

Thanh niên Thủ đô cũng hăng hái trong các hoạt động xã hội, tình nguyện về vùng khó, tham gia bảo vệ môi trường, xây dựng đô thị văn minh. Sự nhập cuộc của người trẻ giúp thu hẹp khoảng cách thế hệ, tạo nên xã hội phát triển bao trùm, nơi người trẻ được tin tưởng giao trách nhiệm và người giàu kinh nghiệm thì dìu dắt, trao truyền.

Hướng tới xã hội số bao trùm, văn minh

Trong thời đại chuyển đổi số, hòa nhập xã hội còn đòi hỏi hòa nhập số, tức là không để ai bị gạt ra ngoài tiến trình số hóa. Hà Nội đã và đang nỗ lực xây dựng một xã hội số bao trùm, nơi mọi người dân đều có thể tiếp cận công nghệ và hưởng lợi từ các tiện ích số. Trước hết, thành phố triển khai mạnh mẽ chương trình phổ cập smartphone và internet.

Các nhà mạng được khuyến khích phủ sóng 4G/5G đến mọi khu dân cư, vùng ngoại thành. Nhiều gói cước giá rẻ, thậm chí miễn phí dữ liệu truy cập các trang dịch vụ công, giáo dục điện tử được cung cấp cho người thu nhập thấp. Tại các thư viện, nhà văn hóa, trường học, chính quyền lắp đặt máy tính kết nối mạng để người dân không có thiết bị cá nhân vẫn có thể sử dụng. Những “trạm Wi-Fi công cộng miễn phí” cũng xuất hiện ở công viên, bến xe, bệnh viện cho mọi người truy cập internet dễ dàng.

Song song, Hà Nội chú trọng nâng cao kỹ năng số cho người dân. Các lớp tập huấn sử dụng dịch vụ công trực tuyến, kỹ năng phòng tránh tin giả, bảo mật thông tin… được tổ chức tại phường xã, đặc biệt hướng tới nhóm người cao tuổi, phụ nữ nội trợ, tiểu thương chợ truyền thống, những đối tượng ít tiếp xúc công nghệ.

Ở một số nơi, cán bộ phường còn đến tận nhà hướng dẫn người già cài ứng dụng y tế, thanh toán hóa đơn online, đảm bảo họ không bị lạc lõng trong thế giới số. Đối với học sinh, sinh viên ngoại thành, thành phố hỗ trợ thiết bị (như tặng máy tính bảng trong chương trình “Sóng và máy tính cho em”) và cải thiện đường truyền để các em học trực tuyến hiệu quả, không thua kém bạn bè nội đô.

Mặt khác, để khuyến khích mọi người sử dụng tiện ích số, thành phố đơn giản hóa giao diện và ngôn ngữ các cổng dịch vụ công, ứng dụng đô thị thông minh. Tính đến năm 2025, hầu hết dịch vụ công của Hà Nội (đăng ký khai sinh, nộp thuế, cấp phép kinh doanh, khám bệnh từ xa…) đã lên nền tảng số và được thiết kế thân thiện, ai cũng có thể thao tác với vài cú nhấp chuột.

Đội ngũ “hỗ trợ số cộng đồng” gồm đoàn viên thanh niên, sinh viên tình nguyện thường xuyên túc trực tại bộ phận một cửa các phường để giúp người dân thực hiện thủ tục online, nhất là người lần đầu tiếp cận. Ngay cả bác nông dân ngoại thành hay bà cụ bán hàng rong cũng dần quen với việc quét mã QR, gửi yêu cầu trực tuyến… Kết quả là Hà Nội đang hình thành một xã hội số mà độ bao phủ khá đồng đều.

Người dân ở mọi lứa tuổi, ngành nghề bắt đầu tận dụng công nghệ trong cuộc sống: nông dân dùng smartphone cập nhật giá nông sản và dự báo thời tiết; tiểu thương biết livestream bán hàng; người khuyết tật dùng ứng dụng gọi xe chuyên dụng; bệnh nhân đặt lịch khám qua mạng không phải xếp hàng… Công nghệ số không còn là đặc quyền của giới trẻ thành thị, mà trở thành công cụ phục vụ tất cả.

Tuy nhiên, thành phố vẫn tiếp tục cảnh giác với nguy cơ chênh lệch mới do công nghệ như mất việc do tự động hóa, lừa đảo trực tuyến nhắm vào người thiếu hiểu biết,... Do đó, Hà Nội đang nghiên cứu triển khai các chính sách bảo trợ trong kỷ nguyên số: hỗ trợ đào tạo lại kỹ năng cho lao động trung niên bị ảnh hưởng bởi chuyển đổi số, thiết lập trung tâm ứng cứu khẩn cấp về an ninh mạng để bảo vệ thông tin cá nhân của người dân, xây dựng văn hóa số văn minh (khuyến khích hành vi ứng xử lịch sự trên mạng, đấu tranh với thông tin xấu độc). Đây là những bước đi cần thiết để đảm bảo quá trình số hóa kinh tế - xã hội không tạo ra sự gạt bỏ hay tổn thương cho bất kỳ ai.

Cộng đồng gắn kết: nền tảng của đô thị nhân văn

Một khía cạnh quan trọng của hòa nhập xã hội là gắn kết cộng đồng. Hà Nội từ xưa nổi tiếng với tình làng nghĩa xóm, truyền thống “tương thân tương ái” trong cộng đồng dân cư. Phát huy truyền thống đó trong bối cảnh đô thị hiện đại giúp kết nối những con người khác biệt về nguồn gốc, điều kiện sống thành một khối thống nhất, giảm thiểu sự cô lập của các nhóm yếu thế.

Thành phố khuyến khích xây dựng các mô hình cộng đồng tự quản chăm lo lẫn nhau. Ở các khu dân cư, tổ dân phố thường có quỹ khuyến học, quỹ vì người nghèo do người dân đóng góp. Khi trong xóm có gia đình gặp hoạn nạn, ốm đau, hàng xóm láng giềng đều chung tay giúp đỡ, không để họ rơi vào cảnh túng quẫn.

Các chi hội đoàn thể (phụ nữ, cựu chiến binh, thanh niên…) cũng nhận “đỡ đầu” những hoàn cảnh neo đơn, trẻ em mồ côi, thường xuyên thăm hỏi tặng quà, hỗ trợ việc nhà. Những việc làm nhỏ nhưng ấm áp này tạo nên mạng lưới an sinh xã hội phi chính thức nhưng rất hiệu quả, thấm đượm tinh thần nhân văn của người Tràng An.

Mặt khác, sự phát triển của các tổ chức xã hội và sáng kiến cộng đồng ở Hà Nội cũng góp phần thúc đẩy hòa nhập. Nhiều tổ chức phi chính phủ, câu lạc bộ thiện nguyện đặt trụ sở tại Hà Nội đã triển khai các dự án hỗ trợ người yếu thế: lớp học tình thương cho trẻ lang thang, trung tâm đào tạo nghề cho thanh niên khuyết tật, chiến dịch gây quỹ cộng đồng xây nhà cho người nghèo…

Những hoạt động này vừa trợ giúp trực tiếp, vừa nâng cao nhận thức xã hội về bình đẳng và lòng nhân ái. Các sự kiện như Ngày hội “Trái tim cầu vồng” hay Liên hoan “Không khoảng cách” do các nhóm cộng đồng tổ chức, tạo sân chơi nghệ thuật, thể thao chung cho người khuyết tật và không khuyết tật, đã xóa nhòa ranh giới, gắn kết mọi người bằng tài năng và cảm thông.

Đặc biệt, Hà Nội hàng năm tổ chức lễ hội âm nhạc BridgeFest (Liên hoan “Thu hẹp khoảng cách”) do các tổ chức phát triển phối hợp thực hiện, thu hút đông đảo giới trẻ tham gia. Thông qua âm nhạc, nghệ thuật đường phố và các hoạt động tương tác, BridgeFest truyền tải mạnh mẽ thông điệp về bình đẳng, bền vững và bao trùm, kêu gọi xóa bỏ định kiến, tôn vinh sự đa dạng. Sự hưởng ứng nồng nhiệt của người dân, nhất là các bạn trẻ, cho thấy khát vọng về một xã hội công bằng, yêu thương đã ăn sâu và lan tỏa trong cộng đồng thủ đô.

Những cộng đồng gắn bó, biết chia sẻ chính là “tấm đệm” vững chắc để không ai bị rơi tự do khi gặp khó khăn. Khi mỗi người dân Hà Nội coi người yếu thế cũng như người thân của mình, sẵn sàng chìa tay giúp đỡ, thì mục tiêu “không ai bị bỏ lại phía sau” sẽ thực sự trở thành hiện thực từ gốc rễ. Thúc đẩy bình đẳng và hòa nhập xã hội ở Hà Nội không chỉ là nhiệm vụ chính trị, pháp lý, mà còn là một hành trình nhân văn, giàu ý nghĩa.

Những năm qua, Thủ đô đã đạt nhiều kết quả đáng khích lệ: không còn hộ nghèo, an sinh xã hội được bảo đảm rộng khắp, các nhóm yếu thế ngày càng được trao quyền và hỗ trợ. Điều này tạo nên một diện mạo đô thị phát triển hài hòa, nơi tăng trưởng kinh tế song hành với tiến bộ xã hội, hiện đại nhưng vẫn đầy tính nhân văn. Bước vào kỷ nguyên mới, Hà Nội sẽ tiếp tục đối mặt những biến chuyển nhanh chóng về công nghệ, kinh tế, môi trường… nhưng nguyên tắc cốt lõi “không ai bị bỏ lại phía sau” phải luôn được giữ vững.

Thành phố cần tiếp tục sáng tạo trong chính sách, lắng nghe tiếng nói từ cơ sở, phối hợp cùng các tổ chức và chính người dân để kịp thời lấp đầy những “khoảng trống” mới nảy sinh. Một Hà Nội thực sự phồn vinh là Hà Nội mà mỗi người dân đều cảm thấy mình thuộc về, đều có cơ hội cống hiến và hưởng thụ thành quả.

Chúng ta có quyền tự hào khi thấy hình ảnh Thủ đô ngày càng giàu đẹp, văn minh, nhưng sẽ đáng tự hào hơn nữa nếu đó là một Thủ đô công bằng và nhân ái, nơi trẻ em nào cũng được đến trường, người yếu thế nào cũng được chở che, và mọi công dân đều chung vai góp sức xây dựng cộng đồng. Đó chính là nền tảng bền vững cho Hà Nội vươn lên tầm cao mới trong tương lai, một đô thị hiện đại tỏa sáng bởi giá trị con người, xứng đáng là trái tim của cả nước./.

Cù Thị Thuý Lan